Đà Lạt, quê hương tôi

Thảo luận trong 'Du lịch - Ẩm thực - Vé máy bay' bắt đầu bởi tuminhvo379, 25/12/17.

  1. tuminhvo379

    tuminhvo379 Member

    Đà Lạt, nơi tôi sinh ra và trưởng thành, Maison 31 Homestay Saigon nơi mỗi năm chỉ sở hữu hai mùa mưa nắng cùng các vạc rừng thông thẳng tít đến tận chân trời. Đà Lạt của tôi ko quá hào nhoáng và to lớn, nhưng nó đủ bình im để tôi tìm về sau những khi mệt mỏi trong thế cuộc lắm bon chen này.
    hai từ quê hương đổi mang mỗi con người chúng ta đều với chút gì chậm triển khai thiêng liêng, MAYLI Homestay Đà Lạt sâu lắng lạ thường. Quê hương tôi không có các cánh đồng lúa thẳng thừng cò bay, không có các dòng sông thơ mộng gắn liền với tuổi thơ, bên nước, con đò, quên hương tôi cũng ko với những bãi biển cát trắng nước xanh, chim bồ câu tung cánh. Memory Hostel đà lạt Quê hương tôi chỉ đơn thuần là các ngọn đồi nhấp nhô cùng hoa lá và rừng thông già bao nói quanh.

    [​IMG]

    Đà Lạt vẫn thế, vẫn bình lặng dù cảnh vật và con người đã đổi thay.


    Quê hương là điều thiêng liêng nhất có mỗi con người và có nhà thơ Giang Nam cũng thế, ông yêu quê hương mình vì "có chim, có bướm", " với những ngày trốn học bị đòn roi". Còn có tôi, tôi yêu quê hương mình bởi những cánh rừng thông ngút ngàn, các lối đi tràn ngập hoa dã quỳ hoang dã, những buổi sớm mai yên bình mang những màn sương ở giăng khắp lối.

    Đà Lạt, nơi tôi sinh ra và trưởng thành, nơi vừa đủ sự bình lặng để tôi quay về mỗi lúc mệ mỏi bởi cuộc sống bon chen và sức ép. Nơi đây cũng vừa đủ nở rộ nhưng không quá phô trương để lữ khách vương vấn mãi nối nhớ về lễ hội hoa, lễ hội mưa, lễ hội rượu vang bên khách sạn Palace đẳng cấp, hay đơn giản là nổi nhớ về những món ăn các con phố phường quyến rũ như sữa đậu nành, bánh tráng nướng, bắp nướng, khoai nướng trong những đêm đông buốt giá.

    [​IMG]

    Tôi vẫn nhớ những ngày tháng từng là nữ sinh, mặc trên mình mẫu áp dài trắng, ngày ngày tới lớp vô tư ưu lo. Tôi yêu ngôi trường cổ kính sở hữu mái ngói đỏ có tên nữ tướng kiêu dũng Bùi Thị Xuân. Yêu những hàng hoa Phượng Tím chớm nỏ vào những ngày cuối năm học. Yêu thay tà áo dài tung bay trong gió. Yêu những tuyến đường hoa quỳ nở rộ 2 bên, loài hoa với mùi hăng hắc, cánh vàng phong thanh, ko phải kiêu sa, đài cát nhưng khiến cho bao tâm hồn yêu hoa phải thao thức, mong đợi để đến mùa gặp lại. có nhẽ hoa Dã Quỳ chính là sắc thái của xứ sở mù sương này, mộc mạc, giản đơn, ko hào nhoáng nhưng lại làm lữ hành chẳng thể phai mờ trong ký ức.

    [​IMG]những cơn mưa chiều lạnh buốt làm con người ta gợi nhớ nhiều kỷ niệm.



    Tôi yêu những cơn mưa chiều của phố núi, mưa lướt nhanh qua để lại ko gian lạnh buốt và gợi nhớ phổ biến hoài niệm, tâm trạng. Tôi yêu những buổi chiều đạp xe quành hồ Xuân Hương dưới cơn mưa đầu mùa mà chẳng mặc áo mưa, để rồi sau Đó lại co ro vì lạnh. Yêu những buổi chiều ngắm hoàng hôn bên hồ Tuyền Lâm thơ mộng, những chốc lát ngừng thi côngĐây bổng thấy lòng mình thật bình yên.

    số đông những điều đấy hòa quyện thành 1 nỗi nhớ tới nao lòng nhưng đôi khi tôi chẳng biết gọi tên. Bao năm qua, sự vật thay đổi, con người cũng vậy, chỉ với mỗi vẻ bình yên nơi đây là chẳng phải thay đổi. Đà Lạt vẫn thế, vẫn phủ đầy sương vào ban mai, vẫn lập đông sau mỗi độ thu về. Và tôi, vẫn như ngày còn bé viết bài tập làm cho văn tả nơi mình sinh ra, vẫn yêu Đà Lạt tha thiết từ tận trái tim mình.
     

Chia sẻ trang này