Xứ hoa Đào giữ chân người phương xa

Thảo luận trong 'Du lịch - Ẩm thực - Vé máy bay' bắt đầu bởi tuminhvo379, 22/12/17.

  1. tuminhvo379

    tuminhvo379 Member

    "Một đất nước hủy diệt đột nhiên sẽ tự hủy diệt. Núi rừng là lá phổi của quốc gia, Homestay Bo Đà Lạt thanh lọc không khí và tạo năng lượng mới cho con người " (Franklin Roosevelt)
    Năm 1955, tôi vừa 10 tuổi, cha tôi gởi cả gia đình lên Đà Lạt. Ông nói môi trường sống ở Saigon quá xô người tình, ô nhiễm và thiếu văn hóa. Mẹ tôi sắm 1 căn nhà ở 60 dốc Duy Tân, buôn quần áo trẻ thơ và 4 Cả nhà khởi đầu khám phá một thiên đàng mới Homestay Bui Ty Khách Sạn Nhà Sàn Bùi Tý thật phổ biến cây xanh hoa lạ.

    Đà Lạt 1955

    khi ngừng thi côngĐây, Dalat lạnh thấu buốt tận lòng. Ngày nào, chúng tôi cũng co ro trong chăn, Homestay Cánh Đồng Hoa Springfield Cottage mơ thấy các bí mật về rừng sâu qua những huyền thoại, cười giỡn khinh khích lúc dọa hù ma quỷ, và miên man với 1 đột nhiên dù hoang dại nhưng rất trong lành.

    [​IMG]

    Hồi chậm triển khai người Thượng (giờ gọi là người dân tộc) dù sống trong thôn bản của họ vẫn tới lui giao lưu sở hữu người Kinh khắp nơi, nhất là nói quanh nói quẩn khu chợ Hòa Bình. Họ hiền hậu trong những sắc phục cổ truyền phổ biến mầu sắc, bập bẹ tiếng Việt và tạo 1 cảnh quan sống động hài hòa. Trong ký ức của tôi, ấn tượng nhất là các người đàn bà, ở nai lưng khoe bộ ngực thường to và kiên cố như những cô gái Âu Mỹ trong phim rạp hay sách vở. với tiềm thức “khát sữa” của tôi, đây là hình ảnh xuất sắc của tình nhân trong mộng. Tôi mơ khiến cho một chàng trai Thượng vạm vỡ, mang vài bạn gái, uống rượu cần mỗi đêm và cùng nhau nhẩy nhót cạnh bờ suối trăng.

    1 lần, lúc đi chơi thật sâu vào rừng, tôi và mấy đứa bạn tới một giong suối có mấy cô gái Thượng đang tắm. Ngược mang thái độ của mấy cô gái Kinh là thét thất thanh, những cô Thượng vẫy chào chúng tôi như các người bạn lâu ngày vừa gặp. lúc lên lau người, một cô thấy tôi trân trối Nhìn vào bộ ngực cao bồng của mình, lấy tay tôi đặt nhẹ lên ngực mình, cười vang, rồi cùng bạn biến mất sau những tàng cây um tùm. Tôi nghĩ mình vừa được ban phước Thánh.

    Cha tôi vẫn ở Saigon khiến cho ăn và lái xe thăm gia đình mỗi tuần. 1 chuyến đi thăm, ông buồn ngủ, xe bị lật xuống đèo Prenn, ông không tài xế nữa và dọn cả gia đình về lại Saigon. Tôi rưng rưng nước mắt tạm biệt rặng núi Lang Biang, thác Cam Ly, hồ than vãn và các ngọn đồi loanh quanh hồ Xuân Hương. Cả các căn villa đa dạng hoa hồng, tiệm ăn Eau Vive, nhà Thủy Tạ, ngôi thánh trục đường trên dốc cao và các đứa bạn đã cộng nhau thám hiểm những khu rừng phụ cận theo đúng tinh thần của Robinson Crusoe. Tôi cũng nhớ khẩn thiết những người Thượng nhân hậu và những người yêu trong mộng.
     

Chia sẻ trang này